Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Đài phát thanh Châu Á tự do: Ý nghĩa của việc ghi chép sử sách trung thực đối có hậu thế


Theo đài phát thanh Châu Á tự do, cổ ngữ nói:“Tiền sự bất vong, hậu thế chi sư”, nghĩa là việc trước ko quên, là tấm gương cho đời sau. Lịch sử ko chỉ truyền lại văn hóa mà còn cho hậu thế hiểu thế nào là thiện là ác, cho nên cần lưu giữ lại các lời dạy, những câu chuyện trung thực của người xưa để khiến cho gương cho đời sau.



Ý nghĩa của lịch sử

Trong sách “Sử thông”, quan sử nhà các con phố tên là Lưu Tri Kỷ từng viết: “Lịch sử tiêu dùng để ghi công xét tội, biểu dương điều thiện, bài trừ chiếc ác, ghi lại điều hay dở của một triều đại, vinh nhục nghìn năm”. Nhắc cách khác, lịch sử là dùng để biên chép công trạng và thành tích, tu tạo lầm lỗi, phân rõ thiện ác, phân biệt tốt xấu. Chính vì mục đích Đó của lịch sử bởi thế bắt buộc đối có các vị quan chép sử trong những triều đại là cần phải ghi lại lịch sử một cách chân thực, theo Đài phát thanh Châu Á tự do. Có thể tìm hiểu thêm Đài phát thanh Châu Á tự do tại https://www.dkn.tv/



Trong sách “Thuyết văn giải tự” cũng mang ghi: “Sử, ký sự dã. Tòng hựu trì trung. Trung, chính dã”. Ý nghĩa là: Sử, là ghi chép sự việc xảy ra 1 bí quyết kiên trì, công chính và liền mạch. Do vậy đối mang những Sử quan thì yêu cầu cũng rất rõ ràng, đấy là phải chân thực, ngay thẳng ko được thiên lệch. Hơn nữa, thời cổ đại còn với quy định là bậc Quân Vương thì không được phép xem sách sử của triều đại đương thời.

Theo đài phát thanh Châu Á tự do, hoàng đế triều đường, tuyến phố Thái Tông từng nói: “Dĩ sử vi kính, khả dĩ tri hưng thế” ý tứ là soi vào lịch sử với thể biết được sự hưng phế của một triều đại, 1 quốc gia. Trung Hoa là nước độc nhất trên toàn cầu mà công tác biên chép lịch sử hàng ngàn năm đều xác thực, chưa bao giờ bị đứt quãng.

Người Trung Hoa thời xưa rất chú trọng đến việc chép sử. Mỗi một vương triều đều thiết lập chức Sử quan chuyên môn ghi chép lịch sử. Trong “Đường sơ quan tu sử thư” có ghi: “Trừng ác khuyến thiện, đa thức tiền cổ, di giám tương lai”, ý nhắc việc trừ ác dương thiện phải biết phổ quát chuyện đời xưa, lấy Đó làm cho gương cho hậu thế. Hay cũng nói: “Tiền sự bất vong, hậu thế chi sư”, tức là việc trước ko quên, là tấm gương cho việc sau.

Trong nền giáo dục vô thần, phổ quát đất nước đã cố ý hay sơ sểnh khiến cho lệch lạc sử sách làm cho hậu thế không biết đúng sai, phân rõ thiện ác, cho rằng chuyện báo ứng thiện ác là vô căn cứ. Bởi thế con người chỉ biết tư lợi, khiến cho chuyện ác 1 cách tự nhiên, chỉ cốt khiến cho sao mang lợi cho mình, ko từ 1 mánh lới nào mà làm cho hại người khác nhằm chiếm lợi ích cá nhân. Họ không hiểu rằng “thiện ác đều mang báo ứng, chỉ là sớm hay muộn thôi”. Chúng ta hãy lấy lịch sử khiến tấm gương để nhận ra rằng “lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng không lọt”.

Hôn quân bị sét đánh vì bất kính mang Thần linh

Bậc Quân vương thời cổ đại muốn được lòng dân để sở hữu thể giữ giang sơn thái bình vững vàng, họ đều chú ý khiến cho lễ tế trời long trọng, cầu xin Thần linh che chở. Thế nhưng trong lịch sử cũng sở hữu nhiều bạo quân bất kính có Trời Đất. Trong “Sử ký – Ân bản kỷ” ghi lại 1 sự kiện như sau:

Vua Vũ Ất nhà Ân là vị vua bạo ngược vô đạo, kiêu ngạo ngông cuồng, bất kính với trời đất. Ông ta từng cho thợ làm tượng gỗ rồi gọi Đó là “thiên thần”. Võ Ất còn sai người đóng vai “thiên thần” để cộng nhau chơi cờ phân thắng phụ mang mình, hoặc bắt người và “thiên thần” nhái đánh nhau. Giả dụ “thiên thần” thua, Võ Ất sẽ bắt mọi người tra tấn và ô nhục “thiên thần”.

bên cạnh đó, Võ Ất còn làm 1 dòng túi da cho đầy máu vào trong, treo lên cao và gương cung bắn rồi kể rằng đây là ta đang “bắn trời”.

Võ Ất tại vị được 5 năm. Trong một lần đi săn tới chỗ sông Vị Thủy, Hoàng Hà thì bỗng nhiên sấm sét nổi lên, đánh chết ông ta. Sử sách biên chép rằng, Võ Ất chết khôn xiết thê thảm.

phổ thông vị Quân chủ đời sau luôn lấy chuyện này làm cho tấm gương cho mình. Họ cũng rất coi trọng việc tôn kính Trời Đất, ko dám làm cho việc càn quấy vì sợ bị quả báo giống như Võ Ất đã bị.

Người không trị thì Trời trị

Người xưa tin vào sự còn đó của Thần linh, tin rằng nhất cử nhất động của mình đều ko qua khỏi ánh mắt của Thần linh. Kẻ làm cho việc ác không người nào biết tưởng thế là thoát được sự trừng phạt của luật pháp, nhưng làm cho sao qua được mắt ông Trời?

Trong “Tân tề hài”, nhà thơ nổi tiếng đời nhà Thanh là Viên Mai đã nói lại câu chuyện về người thợ cắt tóc như sau:

Ở quận Ô Trình với 1 người đàn ông, tên gọi là Lão Bành. Vợ ông bị đau ốm, con còn nhỏ, Cả nhà dựa vào Lão Bành làm nghề bán tơ sống qua ngày, gia cảnh khôn xiết khó khăn. Một hôm Lão Bành mang bó tơ đến tiệm thu sắm để bán. Do giá cả không thỏa đáng, Lão Bành để bó tơ trên quầy rồi tiếp diễn thương lượng có chủ quầy.

Bỗng xuất hiện đám người bán tơ khác từ ngoài bước vào, người chủ quầy bỏ đi ra đón họ. Thế rồi ko hiểu sao bó tơ của Lão Bành để trên quầy thoáng 1 cái đã không thấy đâu nữa. Lão Bành liền kéo người chủ quầy đi kiện quan. Quan thấy chủ quầy vô tội nên không chịu tróc nã cứu. Lão Bành thất vẳng buồn tủi quay về nhà.

Vừa về tới cửa thì con thơ đã chạy ra đòi kẹo, Lão Bành đang khó chịu liền đạp con mình 1 chiếc, đứa bé bị đạp ngã không may đã chết thật. Lão Bành cực kỳ đau khổ, khiêu vũ xuống sông tự vẫn. Người vợ đang đau ốm tinh thần sa sút, cũng tự tử mà chết.

2 ngày sau giông tố nổi lên, sét đánh ba người ngay trước cửa nhà Lão Bành. Mọi người quanh đó đều tới xem. Trùng hợp sở hữu một người trong Đó thức giấc lại. Người này làm nghề cắt tóc.

Từ khóa: dai phat thanh chau a tu do. Có thể tìm hiểu thêm dai phat thanh chau a tu do tại https://www.dkn.tv/